logo
Select Location
Đăng nhập
#Kinh nghiệm hay
>
#
>
Tuyển tập những vần thơ tình Xuân Diệu hay bất hủ

Tuyển tập những vần thơ tình Xuân Diệu hay bất hủ

Khám phá tuyển tập những vần thơ tình Xuân Diệu hay bất hủ. Bài viết phân tích chuyên sâu phong cách nghệ thuật, giúp bạn cảm nhận trọn vẹn thi vị tình yêu
Nhắc đến thơ tình Việt Nam hiện đại, không thể bỏ qua tên tuổi của Xuân Diệu – “ông hoàng thơ tình”. Thơ ông không chỉ nói về tình yêu mà còn phản ánh khát khao sống mãnh liệt và ý thức sâu sắc về thời gian. Trong bài viết này, chúng ta sẽ cùng khám phá những thơ tình Xuân Diệu hay nhất giúp ông trở thành biểu tượng bất hủ trong văn học Việt Nam.

1Xuân Diệu là ai?

Xuân Diệu là ai?
Xuân Diệu là ai?
Xuân Diệu (1916 - 1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, là một trong những đại diện lỗi lạc nhất của Phong trào Thơ mới (1932 - 1945). Nhà phê bình văn học Hoài Thanh từng khẳng định Xuân Diệu là "nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới".
Ông mang đến cho thi đàn Việt Nam một sự kết hợp hài hòa giữa cốt cách phương Đông và tư duy thẩm mỹ phương Tây. Sự nghiệp sáng tác của Xuân Diệu vô cùng đồ sộ, nổi bật nhất là các tập Thơ thơ (1938) và Gửi hương cho gió (1945). Với tư tưởng "sống để yêu và phụng sự tình yêu", ông được hậu thế vinh danh là "ông hoàng thơ tình" của nền văn học nước nhà.

2Những bài thơ tình Xuân Diệu hay nhất

Để minh chứng cho sức sáng tạo mãnh liệt của nhà thơ, dưới đây là tuyển tập những thi phẩm tiêu biểu, thể hiện rõ nhất lăng kính tình ái đa sắc thái:

Dối trá

Dối trá - Xuân Diệu
Dối trá - Xuân Diệu
Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy
Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?
Tất cả tôi run rẩy tựa dây đàn
Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ,
Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ
Vâng, nói chi để khiêu lại nguồn sầu
Toi ngỡ đà cạn hẳn trong bấy lâu,
Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửa
Tưởng gần tàn. – Yêu? Yêu nhau? Làm chi nữa!
Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người;
Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;
Tôi như chiếc thuyền hư, hư, không bến đỗ;
Tôi là một con chim không tổ,
Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,
Nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi,
Để tự nhủ: “ta được yêu đấy chứ”.
Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ
Mãi mãi yêu, nhưng giấu giếm luôn luôn;
Mà người thì,lơ đãng, dậm trên buồn,
Bân đi hái những cành vui xanh thắm.
Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!
Hỡi lòng dạ sâu xa như vực thẳm!
Tôi biết rằng người nói – vậy cười – chơi,
Tiếng đã làm tôi tê tái cả người,
Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,
Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt nặng.
Tôi biết rằng, chỉ cách một ngày sau,
Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,
Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh quẽ.
Vì vội đến kiếm tìm nhau, tôi sẽ
Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương.
Và như màu theo nắng nhạt, như hương
Theo gió mất, tình người đành tản mác.
Tôi sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,
Trái tim buồn như một bãi tha ma,
Gượng mỉm cười: “Người quên nghĩ rằng ta
Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội”.
Vì khốn nỗi! tôi vẫn còn tin mãi
Sự nhầm kia; tôi không thể không yêu
Dầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiều:
Khi người nói, tiếng người êm ái quá …
Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,
Tay vô tình gây một đám cháy to:
Người tưởng buông chỉ một tiếng hẹn hò,
Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm
Đương rạo rực, thì thào, rối rắm
Ngập lòng tôi – Mà ai ngó tới đâu:
Tôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau,
Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!
Vậy, trót lỡ, tôi sẽ đành lẳng lặng
Chịu mối tình gây lại bởi tay ai,
Không cần xin, không trách móc, vì – ôi!
Tôi chẳng biết làm cho lòng cứng cỏi
Cứ như thế cho đến giờ đen tối
Hoa ái tình chung phận đoá hồng khô,
Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ
Đã chung phận của tro tàn bếp lạnh
Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,
Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vui
Không thấy người bằng không thấy mặt trời,
Tôi ôm ngực thử tìm xem biên giới
Của sầu tủi. Nhưng, hỡi người yêu hỡi!
Nó mênh mông, vô ảnh, bủa vây tôi;
Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,
Mơ ước tới, mà chán chường cũng lại
Và mơn trớn cả một kho ân ái,
Tôi một mình đối diện với tình không
Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng.

Dỗi

Mặt trăng anh trả cho trời
Vườn hoa anh trả cho người tới thăm
Hồ Tây chiều ấy mưa dầm
Anh xin trả lại cho năm tháng dài.
Nhìn em trong phút giây thôi
Mà anh đã ngỡ đất trời buồn tênh
Cõi đời anh thấy nhạt thênh
Tưởng anh không được cùng em chung nhìn.

Xa cách

Xa cách - Xuân DIệu
Xa cách - Xuân DIệu
Có một bận em ngồi xa anh quá
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn
Em xích gần thêm một chút: anh hờn.
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa.
Anh sắp giận. Em mỉm cười, vội vã
Đến kề anh, và mơn trớn: "em đây!"
Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay.
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.
Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng.
Em là em, anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn Lý Trường Thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất
Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
Linh hồn ta u ẩn tựa ban đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ.
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ
Cũng như em giấu những điều quá thực...
Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!".

Phải nói

Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ?
Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều
Anh biết rồi, em đã nói em yêu
Sao vẫn muốn nhắc một lời đã cũ?
-Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng;
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không.
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích
Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài
Sự thật ngày nay, không thật đến ngày mai .
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ
Phải nói yêu, trăm bận đến nghìn lần
Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân
Đem chim bướm thả trong vườn tình ái
Em phải nói, phải nói và phải nói
Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết
Bằng im lặng, bằng chi anh có biết
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông.
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.

Đứa con của tình yêu

Đứa con của tình yêu - Xuân Diệu
Đứa con của tình yêu - Xuân Diệu
Anh ước đôi ta có con
Con giống em đẹp nhìn không chán
Giống đôi mắt, giống hình gương trán
Con mang tình xán lạn đôi ta
Con giống em, con cũng giống cha
Giống cái mũi thật thà thẳng sống
Nhìn gần giống trông xa cũng giống
Cũng mái đầu dợn sóng Quy Nhơn
Nhưng con ta nó giống em hơn
Giống đi đứng, nghĩ suy, ăn nói
Duy chẳng giống cái nư khi dỗi
Lúc em hờn, trời cũng phải thua
Muốn hoà kẽ tóc với chân tơ
Muốn thịt xương ta nở vạn mùa
Em hỡi! Đứa con tình ái ấy
"Tình yêu chưa đã, mến chưa bưa"

Yêu

Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
- Yêu là chết ở trong lòng một ít
Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt
Những người si theo dõi dấu chân yêu
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Tương tư chiều

Tương tư chiều - Xuân Diệu
Tương tư chiều - Xuân Diệu
Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ
Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,
Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh
Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!
Gió bao lần từng trận gió thương đi,
- Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi…

Anh đã giết em

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao?
Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian
Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất cho anh mở
Nhớ
Muôn thuở thần tiên
Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ – phải đâu ta!
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu
Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu.

Đứng chờ em

Trong buổi chiều hôm bóng nhá nhem
Anh ra trước cổng đứng chờ em
Nhận từng vóc dáng từ xa tới
Lọc lấy một hình anh thuộc quen
Anh thấy ai ai cũng vội vàng
Như chim hôm thoi thót về rừng
Người đi xe đạp đăm chiêu lắm
Nghĩ bếp nhà đang lửa bập bùng.
Anh cũng chăm xong cái bếp nhà
Tâm thành cơm nước dọn bưng ra
Một tuần mong đến hôm nay tiếp
Vào bát cho em vị đậm đà
Nhưng bóng hoàng hôn đặc lại rồi
Hình em anh thuộc thế mà - ôi!
Mấy phen suýt nữa reo
"Em đến"Lại ủi an lòng: "Hãy đợi thôi!"
Anh đứng như trồng, chẳng chịu đi
Nhớ nhung vun được đức kiên trì
Anh nhìn nét mặt người qua vội
Thông cảm muôn đời những biệt ly
Nếu thức ăn kia gắp một mình
Tủi lòng, anh vẫn vững lòng tin.
Thương em vất vả, anh quên hết
Nỗi khổ mong chờ cháy dạ.

Biển

Biển - Xuân Diệu
Biển - Xuân Diệu
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê...
Bờ đẹp đẽ cát vàng-
Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng...
Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi
Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...
Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết
Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

Tình thứ nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Đem cho em kèm với một lá thư
Em không lấy là tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ
Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo
Tình thì buồn như tất cả chia ly
Xếp khuôn giấy để hoài trong túi áo
Mãi trăm lần mới gấp lại đưa đi
Em xé như lòng non cùng giấy mới
Mây dần trôi hôm ấy phủ sơn khê
Thôi thôi nhé, hoa đã sầu dưới đất
Cười trên cành sao được nữa em ơi!
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Đem cho em là đã mất đi rồi!

Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em

Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em - Xuân Diệu
Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em - Xuân Diệu
Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em
Cửa sổ là khung có hình em ở giữa
Tách nước – là ngón tay em cầm
Quyển sách chao đèn là bóng em đọc mở
Đường nhựa là đường in dấu vạn chân
Duy có một dấu chân – em yêu dấu
Tàu điện là tàu một đêm anh tiễn em đi
Em có nhớ một buổi chiều ta dạo trong sân Văn Miếu
Vũ trụ là chốn anh được gặp em
Thời gian là nơi anh với em sinh cùng thời đại
Em ơi! Em đã mở cho anh
Cánh cửa vô cùng, xin chớ bao giờ khép lại ….

Hỏi

Một năm, thêm mấy tháng rồi
Thu đi, đông lại, bồi hồi sắp xuân
Gặp em, em gặp mấy lần
Tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa
Ai làm cách trở đôi ta
Vì anh vụng ngượng, hay là vì em?
Trăng còn đợi gió chưa lên,
Hay là trăng đã tròn trên mái rồi?
Hằng ngày em nói bao lời
Với cha, với mẹ, với người xung quanh
Với đường phố, với cây xanh,
Sao em chưa nói với anh một lời?
Tương tư ăn phải miếng mồi
Đứng đi trên lửa, nằm ngồi trong sương
Phải duyên, phải lứa thì thương,
Để chi đêm thẳm ngày trường em ơi!

Trăng

Trăng - Xuân Diệu
Trăng - Xuân Diệu
Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.
Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ...
Im lìm, không dám nói năng chi.
Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,
Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.
Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,
Cho gió du dương điệu múa cành;
Cho gió đượm buồn, thôi náo động
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.
Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.
Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!
Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.

Gửi hương cho gió

Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm
Đem gởi hương cho gió phũ phàng!
Mất một đời thơm trong kẽ núi,
Không người du tử đến nhằm hang.
Hoa ngỡ đem hương gởi gió kiều,
Là truyền tin thắm gọi tình yêu
Song le hoa đợi càng thêm tủi,
Gió mặc hồn hương nhạt với chiều.
Tản mác phương ngàn lạc gió câm
Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm,
Trên rừng hoa đẹp rơi trên đá,
Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.
Tình yêu muôn thuở vẫn là hương;
Biết mấy lòng thơm mở giữa đường
Đã mất tình yêu trong gió rủi,
Không người thấu rõ đến nguồn thương!
Thiên hạ vô tình nhận ước mơ
Nhận rồi không hiểu mộng và thợ..
Người si muôn kiếp là hoa núi
Uống nhụy lòng tươi tặng khách hờ

Hôn

Hôn - Xuân Diệu
Hôn - Xuân Diệu
Trời ơi, ôm lấy say sưa
Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng
Hôn em nước mắt chảy ròng
Em ơi như ngọn đèn chong vẫn chờ.
Em hôn anh suốt một giờ,
Anh hôn em mấy cho vừa lòng đau
Sao mà chia cách giữa xa nhau
Để cho tháng thảm ngày sầu thế em?
Chao ôi mãi mãi mất tìm,
Thấy rồi sung sướng ta đem nhau về.
Hôn em ngàn thuở chưa xuê
Ấp yêu xương thịt, gắn kề tâm linh.
Chiêm bao mà chẳng mơ lòng,
Rõ ràng chân thật như trong cuộc đời

Hôn cái nhìn

Không phải anh hôn nơi mắt
Anh hôn cái nhìn của em
Mắt em một vừng yêu mến
Thắt anh trong lưới êm đềm
Anh nhớ mãi một bến xe
Đến đó hai ta từ biệt
Em yên lặng. – Anh lắng nghe
Mắt em nghìn vạn tơ se
Từ hôm ấy đôi mắt em
Là ảnh cuối cùng anh giữ
Đi xa anh cứ nhớ hoài
Một trời mắt em tình tự
Xin em cho phép anh hôn
Cái nhìn em, gương tâm hồn
Cái nhìn em trong không gian
Trong hồn anh giữa chứa chan.

Anh là người bạc bẽo

Anh là người bạc bẽo - Xuân Diệu
Anh là người bạc bẽo - Xuân Diệu
Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,
Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay
Mới hôm kia tình tự đến mê say
Sang bữa nay anh làm như mất hết.
Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,
Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?
Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,
Là đất xấu hạt gieo không nảy nở.
Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ
Giận hờn như anh chẳng được em yêu
Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều
Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo.
Biết tạc đâu ra em của anh?
Đôi ta dừng. Em đi vào lối cỏ
Anh nhìn theo dáng nhỏ bước xa dần
Anh thuộc tay em, anh thuộc bàn chân
Em như từ trong anh bước ra đường cái.
Anh thuộc mắt em, anh thuộc tóc em
Anh như vỏ mà em là ruột quả
Ôi một trái luôn chia làm hai nửa
Mỗi lúc em về rồi lại đi.
Đó là một sớm mai cách đây tuần lễ
Hình em đi - anh bỗng nghĩ bàng hoàng:
Nếu ngày nào em hết ở cùng anh
Nếu đến khi anh không còn em nữa.
Anh biết tạc đâu ra một người như thế,
Anh ấp iu mang mẻ làm sao
Anh biết lấy đâu ra, anh biết lấy đâu vào
Anh biết mượn đất trời sao cho được?
Anh lấy thịt xương đâu chứa đầy mộng ước
Anh lấy gì biến hoá để thành em?
Anh bóp vụn ngày, anh xé nát đêm
Anh vá víu những người trên trái đất.
Người ta có thể vô cùng xinh đẹp
Có thể thông minh, có thể rạng ngời,
Có thể yêu anh đi nữa, em ơi!
Anh không thể kiếm tìm em đâu cả!
Đó là một sớm mai cách đây tuần lễ
Dáng em đi - in mai mãi bóng hình
Nếu ngày em chẳng cùng anh nữa
Biết tạc đâu ra em của anh?

Bóng đêm biếc

Bóng đêm biếc thở đều hơi gió mát,
Chung quanh ta im lặng đã buông rèm,
Gió xa quá, trời xuân êm bát ngát;
Biết lời gì nói hết được yêu em.
Một phút vắng chất đầy muôn nỗi nhớ,
Bảy hôm xa đem lại một giờ gần
Mắt giữa mắt nhìn nhau vui nức nở,
Lòng bên lòng, chân cũng luyến bên chân.
Em có đôi tay anh cầm tất cả;
Anh chỉ một lòng, em đã chiếm riêng
Bóng êm ái phủ đầu nghiêng vai ngả
Môi giao hoà trao viên ngọc thiêng liêng.
Sao muôn chấm cứ mơ hồ toả mộng!
Anh đưa em vào nghỉ giữa lòng đêm
Giữa lòng anh tơ giăng như mắc võng
Em nằm đi - anh ru giấc êm đềm.

3Phân tích phong cách thơ tình Xuân Diệu

Phân tích phong cách thơ tình Xuân Diệu
Phân tích phong cách thơ tình Xuân Diệu
Phong cách nghệ thuật của Xuân Diệu mang tính hệ thống và nhất quán, được thể hiện qua ba đặc trưng cốt lõi:
  • Tình yêu gắn với thời gian: Khác với quan niệm thời gian tuần hoàn của người xưa, Xuân Diệu nhìn thời gian theo trục tuyến tính "Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua". Sự trôi chảy vô tình của thời gian làm nảy sinh tâm lý sống vội, yêu cuồng nhiệt để chạy đua với tử thần.
  • Nỗi lo mất mát: Nhạy cảm với sự mong manh của hiện tại, ông luôn có dự cảm về sự tàn phai. Ngay trong lúc ái ân nồng đậm nhất, nhà thơ đã nếm trải dư vị của sự chia lìa, tạo nên một nỗi buồn cô đơn hiện sinh sâu sắc.
  • Sự cuồng nhiệt trong cảm xúc: Hệ thống từ ngữ trong thơ ông thường mang sắc thái mạnh (ôm, siết, cắn, riết). Cảm xúc không bao giờ dừng ở mức độ nhạt nhòa mà luôn được đẩy lên cao trào, đòi hỏi sự dâng hiến tuyệt đích.

4Vì sao thơ tình Xuân Diệu được yêu thích?

Vì sao thơ tình Xuân Diệu được yêu thích?
Vì sao thơ tình Xuân Diệu được yêu thích?
Sự trường tồn của thơ Xuân Diệu trong lòng độc giả đại chúng và giới chuyên môn xuất phát từ những yếu tố mang tính nền tảng:
  • Chân thật, gần gũi: Ông dám bước qua những rào cản lễ giáo phong kiến để phơi bày khao khát trần tục. Tình yêu trong thơ ông mang đậm tính "người", có hờn ghen, dỗi hờn, đắm say và đau khổ chân thực.
  • Giàu cảm xúc:Tần số cảm xúc dao động mạnh mẽ, từ những rung động tinh tế nhất đến những giông bão mãnh liệt nhất, dễ dàng tạo sự đồng điệu với người đọc ở mọi thế hệ.
  • Có giá trị nghệ thuật cao: Việc ứng dụng linh hoạt kỹ thuật vắt dòng, lối diễn đạt Tây hóa và thủ pháp tương giao giác quan đã tạo nên một chỉnh thể thi pháp hoàn mỹ, đóng góp to lớn vào quá trình hiện đại hóa thi ca Việt Nam.

5Cách học và cảm nhận thơ Xuân Diệu

Cách học và cảm nhận thơ Xuân Diệu
Cách học và cảm nhận thơ Xuân Diệu
Để nắm bắt trọn vẹn "nhãn tự" (từ khóa cốt lõi) và "thi nhãn" (nhãn quan nghệ thuật) của tác giả, người đọc cần áp dụng phương pháp luận chặt chẽ:
  • Hiểu bối cảnh sáng tác: Đặt tác phẩm vào bối cảnh xã hội những năm 30 thế kỷ XX, khi cái "Tôi" cá nhân thức tỉnh, khao khát khẳng định bản ngã giữa một thực tại ngột ngạt.
  • Phân tích hình ảnh, ngôn ngữ: Tập trung bóc tách các biện pháp tu từ, đặc biệt là cách sử dụng động từ mạnh, tính từ chỉ mức độ tuyệt đối và những hình ảnh ẩn dụ mang tính biểu tượng cao.
  • Liên hệ thực tế: Đối chiếu những triết lý trong thơ với trải nghiệm tình yêu cá nhân hiện đại để thấy được tính dự báo và sức sống vượt thời đại của tác phẩm.

6Ứng dụng thơ tình Xuân Diệu

Ứng dụng thơ tình Xuân Diệu
Ứng dụng thơ tình Xuân Diệu
Những giá trị học thuật và nhân văn của thơ Xuân Diệu không chỉ nằm trên trang giấy mà còn có tính ứng dụng cao trong nhiều khía cạnh:
  • Học văn, làm bài phân tích: Hệ thống hình ảnh và triết lý của Xuân Diệu là chất liệu luận chứng xuất sắc. Việc nắm vững thi pháp của ông sẽ cung cấp hệ thống luận điểm sắc bén, giúp học sinh dễ dàng phân tích, đối chiếu và bứt phá điểm số trong kỳ thi THPT Quốc gia cũng như các kỳ thi Đánh giá năng lực (ĐGNL) năm 2026.
  • Dùng làm caption, status: Những câu thơ như "Yêu là chết ở trong lòng một ít" hay "Anh không xứng là biển xanh / Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng" là tư liệu tối ưu để gia tăng sự đồng cảm và tương tác trên các nền tảng mạng xã hội.
  • Gửi người yêu: Là phương tiện biểu đạt tình cảm lãng mạn, giúp truyền tải những rung động sâu kín nhất mà ngôn ngữ thường ngày đôi khi khó lòng diễn tả trọn vẹn.
Thơ tình của Xuân Diệu không chỉ là những vần thơ đẹp mà còn là tiếng nói của một tâm hồn yêu mãnh liệt và sống hết mình. Hy vọng tuyển tập thơ tình Xuân Diệu hay trên đã giúp bạn hiểu rõ hơn về phong cách và giá trị nghệ thuật của ông, đồng thời tìm thấy sự đồng cảm trong chính câu chuyện tình yêu của mình.
Có thể bạn quan tâm:
  • Tuyển tập những bài thơ tình Xuân Quỳnh hay, lãng mạn và sâu sắc nhất
  • 100+ Bài thơ hay về gia đình cảm động và ý nghĩa nhất
  • Tuyển tập các bài thơ hay về quê hương cảm động, sâu sắc
Chọn mua sữa chua giá tốt tại Bách Hoá XANH nhé:
Bách hóa XANH
2 ngày trước
Ðăng Khoa
Từ khoá:bài thơmẹo vặt cuộc sống
THAM KHẢO THÊM
Top những bài thơ hay về tuổi trẻ ý nghĩa, truyền cảm hứng sống
Top những bài thơ hay về tuổi trẻ ý nghĩa, truyền cảm hứng sống
Những bài thơ hay về Bác Hồ xúc động và ý nghĩa
Những bài thơ hay về Bác Hồ xúc động và ý nghĩa
Những bài thơ hay về Tổ quốc Việt Nam giàu cảm xúc và ý nghĩa
Những bài thơ hay về Tổ quốc Việt Nam giàu cảm xúc và ý nghĩa
100+ bài thơ tình yêu hay, lãng mạn và ý nghĩa nhất
100+ bài thơ tình yêu hay, lãng mạn và ý nghĩa nhất
Tuyển tập những bài thơ tình Xuân Quỳnh hay, lãng mạn và sâu sắc nhất
Tuyển tập những bài thơ tình Xuân Quỳnh hay, lãng mạn và sâu sắc nhất
Tuyển tập bài thơ hay về hoa gạo tháng 3 lãng mạn, hoài niệm
Tuyển tập bài thơ hay về hoa gạo tháng 3 lãng mạn, hoài niệm
100+ Bài thơ hay về gia đình cảm động và ý nghĩa nhất
100+ Bài thơ hay về gia đình cảm động và ý nghĩa nhất
Những bài thơ về Tết Nguyên đán hay, ý nghĩa nhất
Những bài thơ về Tết Nguyên đán hay, ý nghĩa nhất
Bán hàng 7:30 - 21:00
1900 1908
Khiếu nại 7:30 - 21:00
1800 1067
(Miễn phí)
Cam kết:
15.000 sản phẩm
Giao 2h
633k theo dõi
77k theo dõi
logo instagramBách hoá XANH
logo instagram272k theo dõi
logo instagramBách hoá XANH
Chung nhan Tin Nhiem Mang
  • Tải app Bách hoá XANH
  • Mua nhanh, mua dễ
Google PlayApp Store
Website cùng tập đoàn
logo mwglogo tgddlogo dmxlogo topzonelogo ankhanglogo avakidslogo erabluelogo tdmx
© 2018. Công Ty Cổ Phần Thương Mại Bách Hoá Xanh. GPDKKD: 0310471746 do sở KH & ĐT TP.HCM cấp ngày 23/11/2010. Giấy phép thiết lập mạng xã hội trên mạng (Số 20/GP-BTTTT) do Bộ Thông Tin Và Truyền Thông cấp ngày 11/01/2021. Trụ sở chính: 128 Trần Quang Khải, P.Tân Định, Quận.1, TP.HCM. Địa chỉ liên hệ: Toà nhà MWG, Lô T2-1.2, Đường D1, Khu Công Nghệ Cao, P. Tân Phú, TP.Thủ Đức, TP.HCM. Email:lienhe@bachhoaxanh.com SĐT: 028.38125960 Chịu trách nhiệm nội dung: Trịnh Quang Dzuy. Xem chính sách sử dụng web